Chương 36:

[Dịch] Rút Kiếm

Lưu Lãng Cáp Mô

8.946 chữ

11-08-2026

Chí Diệu tứ phủ

Tô gia không chỉ là môn phiệt hàng đầu đương thời, mà còn là một trong năm đại tông gia của Vạn Niên Hồ phủ.

Vạn Niên Hồ phủ tuy không nằm trong chín đại huyền mạch, nhưng lại là một trong Chí Diệu tứ phủ, căn cơ thâm hậu, được xem là đại phái bậc nhất đương thời, tinh thông thuật âm luật hơn cả.

Ngọc Tảo là người được Tô gia dốc lòng bồi dưỡng. Ở Tô gia, nàng là một nha hoàn, còn tại Vạn Niên Hồ phủ lại mang danh phận đệ tử nội thất. Tuy chẳng thể sánh với danh phận chân truyền như Sở Thu Tử trong Thanh Thành bát mỹ, song cũng không tính là kém cỏi.

Ngọc Tảo là một cô nương cực kỳ thông tuệ. Nàng biết rõ Vạn Niên Hồ phủ lấy năm đại tông gia làm chủ, chỉ có thân quyến của năm dòng họ này mới có cơ hội trở thành đệ tử chân truyền. Những đệ tử bình thường, ví như tỳ nữ nuôi trong nhà như nàng, dù thiên tư có cao đến đâu, muốn bước lên hàng chân truyền cũng khó như hái sao trên trời. Bởi thế, nàng không giống như Giáng Châu Nhi cùng đám tỳ nữ khác, cố chọn mấy môn bí truyền lợi hại nhất của Vạn Niên Hồ phủ với hy vọng có ngày được truyền thụ trọn bộ. Thay vào đó, nàng chọn một môn bí thuật tuy uy lực có giới hạn nhưng lại được phép học trọn vẹn, mang tên: Thiên Hồ thập tam điều thiên biến vạn hóa!

Vạn Niên Hồ phủ tinh thông thuật âm luật bậc nhất, võ công bí truyền trong phủ phần nhiều đều liên quan đến cầm kỳ thi họa. Thuở trước, có một thiên tài xuất thân từ Hồ phủ nhưng địa vị vô cùng thấp kém, lại yêu thích mấy thứ âm nhạc dân gian thô kệch như kèn đồng, trống lớn, hồ cầm, mõ gõ... Vì thân phận hèn mọn, trước sau không được Hồ phủ truyền thụ võ học chân truyền, hắn bèn tự mình lĩnh ngộ, sáng tạo ra một môn đao pháp.

Bộ đao pháp này tổng cộng gồm mười ba bộ đại điệu, thi triển bằng loại hồ đao nhiều lỗ được rèn đúc đặc biệt. Khi lưỡi đao xé gió, tự nhiên sẽ phát ra những giai điệu nhiếp tâm đoạt phách. Phối hợp cùng đao pháp quỷ dị biến ảo, môn võ này đã giúp vị thiên tài Hồ phủ kia một bước nhảy vọt, trở thành một trong mười đại cao thủ của Vạn Niên Hồ phủ thời bấy giờ, võ công thậm chí còn áp đảo cả nhiều đệ tử chân truyền. Về sau, bộ Thiên Hồ thập tam điều thiên biến vạn hóa này trở thành một môn tuyệt kỹ của Vạn Niên Hồ phủ. Có điều, vì chiêu số thiếu đi sự đường hoàng chính đại, biến hóa lại quá đỗi quỷ quyệt, võ công hết sức phức tạp rườm rà, việc nhập môn cực kỳ gian nan, nên trước sau vẫn không được các đệ tử chân truyền ưa chuộng. Rốt cuộc, nó trở thành môn võ công cao minh nhất mà đệ tử nội thất có thể học được trọn vẹn.

Ngoài môn võ công căn bản này ra, Ngọc Tảo với tư cách là nha hoàn tinh anh do Tô gia bồi dưỡng, còn được chỉ định học thêm vài môn võ công khác, bao gồm một đường thuật kiếm trận, một môn kỳ môn trận pháp hợp kích, một môn khinh công và một đường nội công.

Vương Trùng nghe vậy sinh lòng tò mò, bèn bảo Ngọc Tảo diễn luyện lại những gì đã học một lượt. Ngọc Tảo rút từ trong tay áo ra một thanh đoản đao, thi triển Thiên Hồ thập tam điều thiên biến vạn hóa. Mỗi một điệu đều biến ảo khôn lường, tiếng đao xé gió khiến người nghe sinh lòng bực dọc, bồn chồn. Còn về phần chiêu số, Vương Trùng lại chẳng mấy để vào mắt. Môn hắn học là một trong Thất Lộ thần kiếm của Võ Đang sơn. Vị thiên tài Hồ phủ kia có lẽ thiên phú và tài tình không hề kém cạnh, nhưng cũng giống như người học toán ở nước ngoài thì có hy vọng đoạt giải Fields, còn thiên tài trong nước lại vô vọng chạm tay tới giải thưởng này, cốt lõi chính là sự chênh lệch về tài nguyên. Hắn chưa từng được tiếp xúc với võ học thượng thừa của Vạn Niên Hồ phủ, tầm mắt không đủ rộng mở, tự nhiên chẳng thể sánh được với bậc thiên tài của Võ Đang sơn. Sự cao minh của Hàm Chúc kiếm pháp vốn đã vượt xa Thiên Hồ thập tam điều thiên biến vạn hóa.

Vương Trùng chỉ nhìn qua một lượt đã nhìn thấu vài chỗ thiếu liền mạch trong đao pháp của Ngọc Tảo. Hắn bèn lên tiếng chỉ điểm một phen, khiến tiểu tỳ xinh đẹp này cảm động đến mức vành mắt ửng đỏ, chực chờ rơi lệ.

Ngọc Tảo luyện môn võ công hiếm người học, tiểu thư nhà mình chưa từng tu tập nên cũng chẳng thể chỉ bảo. Nàng dẫu mang thân phận đệ tử nội thất, nhưng chung quy vẫn là tỳ nữ Tô gia, muốn tìm người thỉnh giáo cũng chẳng có đường lối, bình thường phần lớn đều tự mình mò mẫm nghiền ngẫm. Nàng thật không ngờ, vị chủ nhân mới là Vương Trùng đây lại có tạo nghệ võ học cao thâm đến thế, chỉ dăm ba câu đã dễ dàng vạch trần tinh túy đao pháp mà nàng đau đáu tìm tòi khổ sở bấy lâu nay.Về phần mấy môn võ công còn lại, Ngọc Tảo vốn đã được truyền thụ chân truyền, Tô Lạc Nhan cũng không ít lần chỉ điểm, nên chẳng cần Vương Trùng phải nhọc lòng nói thêm.

Chỉ điểm cho Ngọc Tảo xong xuôi, Vương Trùng lại bảo Vương Đông diễn luyện võ công một lượt. Vừa xem Ngọc Tảo thi triển xong, giờ nhìn sang Vương Đông, hắn chỉ đành thở dài một tiếng, bảo: "Căn cơ võ công của ngươi rất vững vàng, sau này cứ chăm chỉ rèn luyện là được."

Ngọc Tảo đứng bên nhìn mà che miệng cười trộm. Nàng làm sao không nhận ra thiên tư của Vương Đông quá kém, căn bản không thể lĩnh hội được sự biến ảo tinh vi trong mấy môn võ công đã học. Vương Trùng vốn là người từng trải qua hơn mười năm giáo dục khoa học, dĩ nhiên hiểu rõ cùng một người thầy, cùng một quyển sách, cùng một môi trường, nhưng học sinh đào tạo ra lại chẳng thể nào "giống nhau" cho được.

Vương Đông chính là thuộc kiểu...

Ừm, năng lực lĩnh hội không đủ, có giảng giải thế nào cũng bằng thừa.

Thanh Thành phái truyền dạy hơn mười năm cũng chỉ đến mức này, hắn chỉ là người chủ tiếp nhận nửa chừng, thôi thì cũng chẳng cần phí công tốn sức làm gì.

Hơn nữa, Vương Đông đối với võ học cũng chẳng có chút nhiệt huyết nào. Lúc Ngọc Tảo miệt mài luyện võ thì hắn lại tranh thủ lười biếng. Bắt hắn chăm chỉ tu luyện, khéo lại khiến gã thư đồng này sinh lòng oán hận, dù sao trên đời đâu phải ai cũng thích nỗ lực.

Suy cho cùng, Vương Đông cũng chỉ là một gã thư đồng, chẳng phải vãn bối, cũng không phải đồ đệ. Chỉ cần làm tốt việc vặt thì đã là một thư đồng tốt, chẳng cần đến võ công cao thâm làm chi.

Vương Đông nghe được lời nhận xét này thì mừng rỡ ra mặt, dáng vẻ hớn hở thấy rõ. Vương Trùng bảo hắn đi thu dọn hành lý, rồi gọi Ngọc Tảo vào phòng, dặn dò: "Ta phải giúp Lệ thần bổ phá án, thời gian này cứ để Vương Đông tạm ở lại đây trông coi hành lý, ta có việc cần giao cho ngươi."

Ngọc Tảo vui mừng đáp: "Tiểu tỳ nguyện nghe theo công tử sai bảo."

Vương Trùng nghỉ ngơi một lát, rồi ngồi xếp bằng luyện khí, tu hành Tiên thiên thuần dương quyết. Sau khi Khuyết âm sinh dương, dương khí ngày càng thịnh, tiếp đó phải "điều hòa âm dương", cân bằng âm dương nhị khí. Theo lẽ thường, phải luyện hóa từng chút cặn âm một, cuối cùng mới đạt đến mức thuần dương. Thế nhưng pháp môn này có hai khuyết điểm: một là tiến cảnh cực kỳ chậm chạp, hai là rất khó luyện sạch cặn âm, dễ phát sinh biến động. Cho nên hắn đã chọn một con đường khác tinh tiến hơn: gom tụ toàn bộ âm khí, dùng âm luyện dương.

Con đường này tiến cảnh cực nhanh, âm khí càng hừng hực thì dương khí càng mãnh liệt, dương khí luyện ra lại càng thêm thuần khiết. Nhưng bởi vì ngay từ đầu không thể luyện hóa cặn âm, âm khí ngưng tụ ngày càng nhiều, để càng lâu càng đậm đặc, sau này muốn tẩy sạch hoàn toàn sẽ khó hơn con đường đầu tiên gấp mười lần.

Vương Trùng chọn con đường này cũng vì tình cảnh của hắn quá mức đặc thù. Tiến cảnh võ công càng nhanh bao nhiêu thì càng tốt bấy nhiêu, chuyện sau này không cần nghĩ tới, bởi chưa chắc hắn đã có "sau này".

Thực ra vượt qua cửa ải Khuyết âm sinh dương là đã có thể bắt tay vào tu hành 《Thuần dương luyện kiếm thiên》. Nhưng sau khi cân nhắc lợi hại, Vương Trùng vẫn quyết tâm dốc sức khổ tu Tiên thiên thuần dương quyết. Một là vì Thuần dương luyện kiếm thiên nhập môn cực khó, hắn muốn gia tăng công lực trong thời gian ngắn thì chắc chắn không thể đụng vào quyển này. Hai là nếu nội lực đạt tới mức thuần dương rồi mới chuyển sang tu luyện, hiệu quả sẽ tăng lên gấp bội. Hắn sẵn sàng đánh cược bản thân có thể vượt qua cửa ải điều hòa âm dương, luyện nội lực đạt tới cảnh giới thuần dương.

Vào khoảng giờ Thân giờ Dậu, Lệ Thanh Ca ghé thăm, vừa gặp Vương Trùng đã nói: "Chúng ta e là phải ra ngoài một chuyến."

Vương Trùng khẽ gật đầu, dẫn theo Ngọc Tảo, cùng Lệ Thanh Ca rời khỏi đạo quán.

Lần này cả ba người đều cưỡi ngựa. Ngọc Tảo cũng thay một bộ võ sĩ phục gọn gàng, tiểu nha hoàn này còn cẩn thận dùng mạng che đi dung nhan, vô tình lại cùng chiếc mặt nạ của Vương Trùng tạo thành một cặp rất ăn ý.Trên đường đi, Lệ Thanh Ca lên tiếng: "Ta từng nói với Vương công tử, gần đây Bạch Cúc Hoa lại tiếp tục gây án, chuyến này chúng ta chính là đi gặp nạn nhân của vụ án đó."

Vương Trùng từng xem qua hồ sơ vụ án này, biết nạn nhân tên gọi Lý Diệu Diệu, là một nữ ni rất có danh tiếng. Nàng không phải người trong võ lâm, mà nổi danh nhờ thi tài. Chỉ là do vụ án mới xảy ra, tài liệu trong hồ sơ chưa được đầy đủ. Vào thời điểm ghi chép, Lý Diệu Diệu mới bị Bạch Cúc Hoa bắt đi, vẫn chưa rõ sống chết ra sao.

...... Lý Diệu Diệu: Ngươi đừng có qua đây mà......

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!